Ước mơ

Nghĩ lại thì thấy cái giấc mơ tôi nó càng ngày càng cùn!

Kiểu bắt đầu thế này:

5 tuổi mơ lớn lên được làm bác sĩ.

15 tuổi mơ thi đỗ đại học.

Là sinh viên thì mơ xin được chân tiếp thị kiểu đi phát dầu gội đầu Pentene hay là Re-joy gì đấy, mặc dù khi đó làm gia sư cho con gái anh chủ Vọng quán, lổi tiếng dư cồn, nhưng chỉ thích đi tiếp thị 000 . Chân ngắn nên xin tiếp thị không đắt, đời cứ phải làm gia sư 00 

Nhưng mà chuối nhất vẫn là giấc mơ lấy chồng năm 24 tuổi. Mình hỏi tất thẩy lũ con gái mình quen, không có 1 đứa nào mơ lấy chồng sớm hết, chúng ended up lấy chồng khi tròn 19 hoặc muộn cũng chỉ 25.

Đời bao giờ cũng éo le, cái lũ lấy chồng sớm kêu eo éo, biết thế không lấy chồng, ở nhà với bố mẹ cho sướng, bla bla. Mình chả bao giờ thấy ở nhà với bố mẹ là sướng cả, ổi ôi, nhưng mình không lấy được chồng sớm nên cũng chả so sánh được để mà bì tị với bọn sướng không biết đường sướng.

Ông giời thì bao giờ cũng biết chính xác mình thích giề, mày thích lấy chồng sớm hả, còn lâu nhá, ngồi mà xem Nu, pogodi nhá. Thế là cái tay người yêu từ thuở 16 trăng tròn (chính tay này hứa sẽ lấy mình năm 24 tuổi chứ không có khi mình ước lấy chồng từ khi 18) đợi đến khi mình ngấp nghé 23 bùng luôn. Nỗi đau bị ‘phụ tình’ cũng chả lớn bằng niềm đau delay vụ lấy chồng không thời hạn

Tình yêu thứ 2 trẻ tinh, chả hẹn hò cưới xin gì hết, anh còn trẻ mờ lị 0 , tự dưng tôi cũng thấy mình đòi hỏi quá đáng.

Quả tình thứ 3 thì đúng là tuyệt vọng, yêu nhau giựt tóc móc mắt dưng mờ anh ấy khẳng định luôn là chỉ yêu thôi, anh không thích ràng buộc, thế là đứt giấc mơ tôi …

Mấy năm sau thì giai cũng nhận ra là giai cũng chỉ là giai ế, cứ ngồi đấy mà vỗ ngực với cuộc sống không ràng buộc 000 , giai vỗ lâu chắc cũng đau ngực hoặc mỏi tay nên giai cưới tôi, giấc mơ cuối cùng cũng thành hiện thực tuy có muộn mằn 0 

Ngồi ôn lại chuyện xưa, giai bẩu giai không biết đời tôi có ước mơ cháy bỏng thế, chứ không thì mơ ước sẽ chỉ là ước mơ nhá 000. Thế thì giờ tôi vữn là single girl, hí hí, chả dám tưởng tượng thêm 000

Đời chả bao giờ hết ước, giờ lấy chồng, có con rồi tưởng đã mãn nguyện…

Hôm qua gặp 1 em unicef, nó bẩu đời nó mơ ước được đi Tây Tạng, đi Bali, đi Mianma và quái quỉ đâu nữa í chả nhớ… mình ngồi thần ra nghĩ, mình giờ đang ước gì nhở

Mình ước con ị ngày đủ 1 lần, đừng nhịn 3 ngày mới ị 1 phát .

Mình ước nó sẽ chịu ị bô, chứ không phải chạy quanh nhà tìm cho ra cái bỉm mới chịu ị…

Đới, chỉ giản đơn có thế.

À, ước thêm đêm nó ngủ 1 mạch để mình tỉnh dậy mặt không nặng như cái thớt

Hic!

Comments are closed.